22 5 / 2013

So I just got crazy about Demi, again. XD
She can sing, act, dance, rap. OMG she is so admirable. XD

17 5 / 2013

Wow I mean like this is my first prom ever.
Everything was so fine, the music, the lights, being  their with yo crazy friends.
Someday i’ll be there with my boyfriend if i had one. haha
The food was okay. The music is somewhat terrible in some performances.
well they did their best and it’s the first time so I can’t say anything.
MCs are little bit… lame. They failed to make the audience laugh so i guess they should have had another person to do the MC role.
The DJ is now pretty good today. He played some very unpopular music and didn’t do a good job as a DJ.
There are these boys dancing like… maniac. I mean it’s a party and ppl should dance crazily but not out of their mind and like maniac. that scares me a lil’ bit.
To the slow dance, FA like me and my friends joined together in a corner and sat there, looking at other couples dancing, kissing, hugging blah blah blah.. I should have gone home before this part started. *sigh*
Anyway, it was fun. It was my first prom. I wore a very girly dress. I even put on some make up like only on the lip part. I danced, a lot. I actually saw that my friend was flirted by some guy speaking English. And I stepped on something like needles. Hope it is not “those kinds” of needles. :’(
I don’t have any Prom photos now so maybe I’ll upload it later if I have it. 
Good nite, I’m too tired now. *yawn*

15 5 / 2013

I just had like one of the best dream ever in my life.
It all started with me, my sister and mom going shopping or somethin’.
Then it all going crazy like me only wearing undies running around The Vincom Eden. Fun but I think I was a little embarrassed I think… :-? 
Anyway, after that, I don’t know how the story jumped from that to the last day of school.
We were all so very happy. I remember our entire school going on something like vacation. That we were all staying in a building that has almost the same structure as my house. All of our class and the neighbor class staying in the same floor. Each room has five person. In my room there is me, M, C, J and B. We were first talking something and laugh. After a while, everybody got bored and decided to do something. Then to the part when everybody in school break the rules, ignore all the principle, the vice principle blah blah blah. They were going nuts like running, screaming and shouting. Oh and I remember them throw something out like colorful cut papers down to the streets and shouting “Yolo! Yolo”. I think we joined that too. Everybody stayed in that building over night, the next morning, I was the last to wake up. Suddenly, our teachers walked into the room giving us our scores. We didnt react anything to that. Then there is a fight between Mr.T - our Physics teacher and Mr. D - our technology teacher. Boy they sure do know how to fight hard. To the last part when M and C going out to play in the park (i think its either a park or a kinder garden school hmm…), they were having fun time breaking the rules. Many of school’s students were there. They were dancing and walking on ropes (?!!?!?). That’s the fun part, walking on ROPES? haha, you could imagine a bunch of students walking on ropes like on surface and dancing around like monkeys on the tree vine or sth. J, me and B was about to join them but then the principle went out there and shouted all the things to tell them to come back. But they played harder and noisier. After that, they all came back to their room. Well end of the dream. :))
When I woke up, I was really wanted that to become true. Because we were so happy, having fun, imagined that we were in the last day of school, doing the craziest things together. Haha
But then again, there are still some realities in that dream like A and V still fuckin’ hate me and rudely told me to leave the room when I invited them to join the fun. Yup. FUCK. YOU. REALITY!!
Well I guess this dream is really how I feel. I wanna have fun with friends. Doing crazy things with them cuz there aint much time left. We will be on our own seperate ways then grow old with the ones we love, dream jobs coming true. Its just happiness ya know.  
I’m just a little bit sad because I feel a bit like an outsider because I’m not that close with you guys. But I thank each one of you for being there for me when I needed and sad the most.
Thanks. :)

I just had like one of the best dream ever in my life.

It all started with me, my sister and mom going shopping or somethin’.

Then it all going crazy like me only wearing undies running around The Vincom Eden. Fun but I think I was a little embarrassed I think… :-? 

Anyway, after that, I don’t know how the story jumped from that to the last day of school.

We were all so very happy. I remember our entire school going on something like vacation. That we were all staying in a building that has almost the same structure as my house. All of our class and the neighbor class staying in the same floor. Each room has five person. In my room there is me, M, C, J and B. We were first talking something and laugh. After a while, everybody got bored and decided to do something. Then to the part when everybody in school break the rules, ignore all the principle, the vice principle blah blah blah. They were going nuts like running, screaming and shouting. Oh and I remember them throw something out like colorful cut papers down to the streets and shouting “Yolo! Yolo”. I think we joined that too. Everybody stayed in that building over night, the next morning, I was the last to wake up. Suddenly, our teachers walked into the room giving us our scores. We didnt react anything to that. Then there is a fight between Mr.T - our Physics teacher and Mr. D - our technology teacher. Boy they sure do know how to fight hard. To the last part when M and C going out to play in the park (i think its either a park or a kinder garden school hmm…), they were having fun time breaking the rules. Many of school’s students were there. They were dancing and walking on ropes (?!!?!?). That’s the fun part, walking on ROPES? haha, you could imagine a bunch of students walking on ropes like on surface and dancing around like monkeys on the tree vine or sth. J, me and B was about to join them but then the principle went out there and shouted all the things to tell them to come back. But they played harder and noisier. After that, they all came back to their room. Well end of the dream. :))

When I woke up, I was really wanted that to become true. Because we were so happy, having fun, imagined that we were in the last day of school, doing the craziest things together. Haha

But then again, there are still some realities in that dream like A and V still fuckin’ hate me and rudely told me to leave the room when I invited them to join the fun. Yup. FUCK. YOU. REALITY!!

Well I guess this dream is really how I feel. I wanna have fun with friends. Doing crazy things with them cuz there aint much time left. We will be on our own seperate ways then grow old with the ones we love, dream jobs coming true. Its just happiness ya know.  

I’m just a little bit sad because I feel a bit like an outsider because I’m not that close with you guys. But I thank each one of you for being there for me when I needed and sad the most.

Thanks. :)

14 5 / 2013

(Source: peppermixed, via dlmnguyen)

13 5 / 2013

Pissed. Off. Right. Now. Sad. Too.Dear whoever is reading this now,Just wanna say I had a most fucked up week ever.Fucked up grade.Fucked up mood.Fucked up friend.To my fucked up grade, after removing my computer from my room, yer better be watchin’ me.To my fucked up friend, I thought you and I could solve those misunderstanding shit out, but it turns out you want me to be your pace maker so you can get over me. Well if ya want that way bitch, bring it on. Let’s see how ya live with that kind of attitude. Oh and that’s for yo nosy bitches around ya too. Dear E-friend, so now you’re on her side, aren’t ya? You know I dont always talk about taking sides or really taking sides but… well i guess she treat ya better than me and ya like her better rite? I’M FUCKED UP WITH THIS FUCKIN’ LIFE SHIT! NEED A NEW ONE ASAP!please, anyone who can really be my friend? I swear i won’t make mistakes again…

Pissed. Off. Right. Now. Sad. Too.

Dear whoever is reading this now,
Just wanna say I had a most fucked up week ever.
Fucked up grade.
Fucked up mood.
Fucked up friend.
To my fucked up grade, after removing my computer from my room, yer better be watchin’ me.
To my fucked up friend, I thought you and I could solve those misunderstanding shit out, but it turns out you want me to be your pace maker so you can get over me. Well if ya want that way bitch, bring it on. Let’s see how ya live with that kind of attitude. Oh and that’s for yo nosy bitches around ya too. 
Dear E-friend, so now you’re on her side, aren’t ya? You know I dont always talk about taking sides or really taking sides but… well i guess she treat ya better than me and ya like her better rite? 
I’M FUCKED UP WITH THIS FUCKIN’ LIFE SHIT! NEED A NEW ONE ASAP!
please, anyone who can really be my friend? I swear i won’t make mistakes again…

10 5 / 2013

Thộn. Nhưng vui. :))

Thộn. Nhưng vui. :))

07 5 / 2013

Too cute. Too good. The 3rd fav K-Drama. XD

Too cute. Too good. The 3rd fav K-Drama. XD

30 4 / 2013

Trời đã tối nhưng vẫn chưa nuốt hết môn Văn. Lý thì chắc cho cuốn theo chiều gió. TT.TT

Trời đã tối nhưng vẫn chưa nuốt hết môn Văn. Lý thì chắc cho cuốn theo chiều gió. TT.TT

30 4 / 2013

This is sooo cute! XD

This is sooo cute! XD

(Source: awesomeastrogirl, via sushi-power)

20 4 / 2013

“Tạm biệt và hẹn gặp lại”

“Nó đi rồi.

Nó ra khỏi lớp rồi.

Nó cũng sẽ không quay về lớp nữa đâu.

Nó đi, nó cũng buồn, nhưng nó làm cho bao nhiêu đứa trong lớp buồn hơn. Buồn nhiều lắm đó.

Nhưng tương lai của nó, làm sao giữ nó ở lại lớp hoài đc.

Chú chim đầu tiên của bầy chim 11D1 đi rồi.

Thôi chúc cho nó thượng lộ bình an, thành công trong nhiều thứ nó làm vậy…”

Những dòng tâm sự đầy ngây ngô mà tôi đọc được trên trang confession của trường…

Hôm nay cũng đã gần một tuần kể từ khi thằng Hiếu rời khỏi lớp. Nó đi du học! Là du học đó! Và từ khi nó đi cũng là khi mà lớp tôi, 11D1 này gọi thân yêu là “cái chuồng chim” đã mất hết một tiếng cười. Nói là tiếng cười nhưng thật ra là D1 mất đi thằng Hiếu.

Hiếu, cái tên nghe chẳng cao sang gì nhưng sao lại đặc biệt đến vậy? Tôi nghĩ cũng thấy lạ! Nhưng cái lạ ấy đến với tôi bởi vì không biết từ khi nào cái tên “Hiếu” đã trở thành một điều “tất nhiên”. “Ừ, thì mày kêu thằng Hiếu đó!”, “Ê, thằng Hiếu nó kêu tao…!” hay “Ê Hiếu!”… có thể nói đối với lớp tôi, cái gì cũng có thằng Hiếu. Kể từ những ngày đầu lớp 10, nó đã vinh dự được lớp bầu cho cái chức “Lớp phó Văn-Thể-Mỹ”. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một thằng con trai dám can đảm nhận cái chức này. Rồi dần dần, nó cũng chẳng còn là “Lớp phó phong trào” đúng nghĩa nữa. Vì bây giờ, từ a đến z, từ lớn đến nhỏ, bất cứ cái gì thầy cô và cả lớp đều giao cho nó. Ấy mà lại vui! Nó làm tất! Từ văn nghệ đến cái bình nước trong lớp!

Thế rồi bẵng một hôm, nhỏ Giang – cái đứa nghịch nhất lớp la lên: “Mai thằng Hiếu đi rồi tụi bay ơi…!” Nó vừa la mà giọng nó buồn buồn, đầy níu kéo của một đứa con nít. Rồi không khí cả lớp bỗng trầm xuống hẳn. Hôm ấy, thứ hai, nagỳ đầu tuần và cũng là ngày cuối cùng thằng Hiếu đến lớp. trông thấy nó vội vã bước vào lớp mà ai cũng thương. Vì chỉ vài giờ đồng hồ nữa thôi, nó sẽ ngồi trên máy bay mất rồi. Những giây phút ấy có lẽ đã đong đầy những cảm xúc  mà lần đầu tiên cả lớp tôi cùng trải qua. “Chúng ta sắp phải chia tay một thành viên…” – con Giang vẫn cái giọng điệu con nít của mọi ngày kêu lên: “Tụi bay nhìn kĩ đi, đây là lần cuối nó vác nước cho lớp mình uống đó!”… có phải nghe buồn cười lắm phải không? Ừ, thì sự thật là vậy. Câu nói đó vang lên khiền mọi người phá ra cười. Nhưng không như mọi ngày, cái cười ấy vang lên rồi vụt tắt ngay trong cái ảm đạm, thở dài. Bởi vì, ai cũng ý thức được, những gì thằng Hiếu đang làm… đều là… lần cuối.

Rồi một lúc sau, khi giờ văn của cô Chủ Nhiệm kết thúc, lớp tôi dành giờ ra chơi ngắn ngủi vỏn vẹn 10 phút để nói lời tạm biệt Hiếu. Tiếng chuông ra chơi reo lên, mọi người vẫn ngồi đúng chỗ của mình, có cả sự hiện diện của cô Chủ Nhiệm, thằng Hiếu chậm rãi bước từ chỗ  nó ngồi lên bục giảng. Không hiểu sao lúc ấy, nhìn nó mà tôi lại nở một nụ cười dù biết rằng những gì sắp diễn ra sẽ rất buồn.  Thằng Hiếu đứng trên bục giảng, lấy trong túi ra “bài văn chia tay” nó soạn đêm hôm qua để đọc. Nó xoa đầu và cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Nó không phải là thằng giỏi văn chương nên cả lớp tôi đang nhìn nó và mong chờ vào những gì sắp phát ra từ cõi long nó. Nó đọc những gì nó viết. Trước tiên, nó khiến mọi người phì cười khi giao trách nhiệm từ  dàn vi tính đến cái chức lớp phọ lại cho con Giang, thằng Việt với rất nhiều điều linh tinh mà nó dặn dò. Rồi một loạt những kỉ niệm của lớp ùa về trong cái giọng đang nghẹn dần của nó. Đó là những khi thi kéo co, quậy phá của cả lớp. Hay đến cả những cái ôm thật chặt khi lớp tôi chiến thắng. Và có những giọt nước mắt, những lần giận hờn đầy trẻ con. Song, nó nói tất cả chỉ là kỉ niệm, những kỉ niệm đẹp đẽ nhất trong kí ức của nó. NÓi đến đây, đứa nào cũng rõ thút tha thút thít, hai mắt rung rung. Rồi những bức ảnh của nó với lớp được chiếu qua Tivi, văng vẳng với bài nhạc “Tạm biệt nhé”.

“Sẽ đến lúc phải nói lời tạm biệt nơi đây

Tiếc nuối bao ngây thơ của một thời…”

Và đúng như vậy, lời tạm biệt cũng đã đến lúc phải nói. Nhưng dường như, chúng tôi vẫn chưa sẵn sang để chấp nhận. tôi quay xuống, nhìn bọn nó đang nhòe nước mắt. Và thằng Hiếu cũng vậy! Mắt nó đỏ hoe với hang nước mắt đang chảy dài. Rồi cả đám con trai ôm nhau lần cuối trong cái sụt sùi nước mắt. Lớp tôi là lớp D nên con trai ít ỏi, chỉ có 6 thằng. Nhìn tụi nó ôm lấy nhau mà nước mắt tôi lại rơi. Lớp tôi, cái chuồng chim D1 đang khóc. Đứa nào cũng muốn nén cái cảm xúc ấy trong long nhưng hơn lúc nào hết, những cảm xúc, kỉ niệm lại dâng lên đầy mạnh mẽ. Song, thằng Hiếu cùng cả lớp chụp với nhau tấm ảnh. Vẫn như thường lệ, bọn con trai vẫn ngồi ở hang đầu tiên với những kiểu ngồi “không giống ai”. Mọi người nhìn vào máy ảnh, khoác vai nhau và cười thật tươi. Tất cả đều như mọi khi. Nhưng chỉ có mỗi điều, đây là lần cuối chúng tôi, 30 con người được chụp chung một tấm ảnh.

Đó là ngày chia tay thằng Hiếu đầy nước mắt của lớp tôi. Tụi nó buồn lắm! Và như một thói quen chưa thể thay đổi, lâu lâu lại có đứa bất giác kêu tên thằng Hiếu chỉ để chỉnh máy tính hay đóng cánh cửa sổ…  Vậy là lớp tôi giờ đây chỉ hiện diện với con số 29. Nhưng có ai biết rằng nó vẫn mãi mãi là con số 30 tròn trĩnh với hình ảnh của thằng Hiếu trong đại gia đình D1 này.

Chia tay nhau là vậy, nhưng với D1 chúng tôi, đó chỉ là lời chào tạm thời. Vì như thằng Hiếu nói, chúng tôi sẽ hẹn gặp lại nhau vào buổi họp lớp đầu tiên 10 năm sau. 10 năm - cái cảm giác hồi hộp, chờ đợi vào tương lai của mỗi đứa phần nào làm mỗi chúng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Và 10 năm, với riêng bản thân tôi sẽ coi nó là một động lực để cố gắng! Thôi, chúng ta hãy cùng nhau nỗ lực và bước tiếp con đường phía trước. Và chắc hẳn rằng con số 10 năm ấy sẽ qua đi như một cái chớp mắt. Những kỉ niệm của ngày hôm nay, hãy cất giữ nó như một bức ảnh đẹp và những hồi ức đẹp đẽ sẽ là chiếc đồng hồ báo thức cho mỗi chúng ta khi nhớ về nhau, D1 nhé. 

Và cuối cùng, tôi hi vọng Hiếu sẽ đi thật vững trên con đường rộng mở phía trước mà nó đã chọn. Với D1, hãy thật cố gắng và đi trên con đường của mỗi chúng ta. Và mong tất cả sẽ nhớ mãi lời hứa 10 năm sau. Hẹn  gặp lại nhé!

“Tạm biệt, tạm biệt

Lúc ta đi với nhau khi tan trường.

Tạm biệt, tạm biệt 

Mãi là người bạn thân nhé.

        Tạm biệt, tạm biệt

        Xa rồi bạn đừng quên tôi.

        Xin chào, tạm biệt!”

                                            ________Nguyễn Hữu Như Quỳnh_____

Ừ thì những dòng đầu là confession của t đó. Đáng lẽ mọi hôm viết confession là phải viêt bằng cái giọng “bê đê”, “biến thái” vui vui. Nhưng mà không hiểu sao lúc đó lại viết nghiêm túc như thế…
Cảm ơn mày Quỳnh, vì đã giúp t hoàn thành cái nvụ này vs lớp mà không đứa nào chịu làm. 

12h sáng, ngồi đọc rồi viết lại ra Word. Cảm xúc tuôn trào ghê lắm đấy chứ. Tao không ngờ một con nhỏ từng nói là giận Hiếu lắm vì thế này thế nọ, một đứa luôn im lặng, ít khi nào nêu ý kiến của mình về việc lớp trước cả lớp lại có thể viết ra những thứ “cảm động” như vậy. Nếu là t có lẽ t sẽ không nói và cũng chẳng quan tâm đến.
Có lẽ nói ra điều này con Hiền sẽ buồn, nhưng tao nghĩ m là đứa có thể hòa đồng vs bất cứ đứa nào trong lớp, là đứa có khả năng “nói gì lớp nghe nấy”. Nhưng tiếc là mày lại không làm cái chức “chị cả” của lớp. Thật sự là tiếc lắm.

Cảm ơn mày giúp tao trong bao nhiêu chuyện. Cảm ơn mày từ cái lần đầu tiên m đưa cho tao cây dù màu cam, đội mưa về mà ướt hết cả người. Cảm ơn mày đưa ra cho tao những lời khuyên làm tao phải suy nghĩ hoài :)). Thích chơi với mày, thích nhảy nhảy, làm con nít xung quanh m.=))) Ừ thì buồn vì mày có bạn thân hết rồi, Haha.

Thôi sến quá rồi. =))) Đi làm bài đây. =)) Siêng năng 1 bữa coi. =))

P/S: mỗi lần chat vs m mà m ko rep lại quê dễ sợ… :|